[Trans fic][JunSeob] Không Thể Buông Tay (Chap 2 _ End)

KHÔNG THỂ BUÔNG TAY

 

 

 

Title: Can’t let go

Author: MissJoo@asianfanfics.com

Translator: D.ô

Pairing: JunSeob

Rating: NC17

Genre: Angst, Obsession, Rape, Smut

Summary:

JunHyung là một người đàn ông ích kỷ,

Vì vậy ngay khi nhận ra tình yêu với YoSeob,

Anh tìm cách khẳng định, đánh dấu cậu là của anh.

Nhưng bạn biết không? JunHyung là người đàn ông đã có gia đình.

Dù vậy anh không bao giờ muốn buông YoSeob ra.

Link: here

HAVE AUTHOR’S PERMISSION TO TRANSLATE

DO NOT TAKE OUT

 

FIC ĐÃ ĐƯỢC TÁC GIẢ CHO PHÉP DỊCH

KHÔNG ĐƯỢC MANG RA NGOÀI

CHAP 2

 

 

“Em đang rất muốn…” JunHyung thì thầm rồi đưa ngón tay cái chà xát đầu ngực nhạy cảm của YoSeob.

“Dừng… dừng lại!” YoSeob ngoan cố kháng cự lại tất cả những đụng chạm từ JunHyung.

*Bíp* Tiếng chuông vang lên từ máy điện thoại nội bộ.

“Giám đốc Yong…” JunHyung bực tức nhấn nút trả lời.

“CÁI GÌ?!”

“Ah… Tôi xin lỗi nhưng… các cổ đông khác muốn họp mặt tại phòng của ngài ngay bây giờ. Đây là trường hợp khẩn cấp.”

“Được rồi. Bảo họ vào trong vòng 3 phút nữa.” Nói xong, anh quay lại nhìn YoSeob vô lực nằm dưới bàn.

“YoSeob. Anh phải phạt em vì dám nói đến chuyện chia tay. Giờ thì xuống khỏi bàn đi.” JunHyung ra lệnh.

“T-tại sao?” YoSeob hỏi nhưng vẫn làm theo lời anh.

JunHyung giải thoát cho thành viên của mình rồi đẩy vào khoang miệng YoSeob khiến cậu bị nghẹn. “Ngoan ngoãn làm ướt nó để anh có thể làm tình với em ngay sau cuộc họp vớ vẩn này.” JunHyung cười nửa miệng.

Một lát sau các cổ đông bước vào phòng. Năm người đàn ông với hàng xấp tài liệu trên tay. YoSeob đặt bàn tay nhỏ nhắn lên bắp đùi JunHyung và liếm phần đàn ông cương cứng của anh.

JunHyung nhắm mắt tận hưởng cảm giác ấm nóng sâu trong vòm miệng YoSeob.

“Giám đốc Yong, chúng ta cần nói chuyện về vấn đề này!” Đột nhiên một cổ đông lên tiếng.

“Cứ nói những gì các ông muốn.”

“Cậu có chắc nếu chúng ta mua lại dãy cửa hàng ở khu MyungDong sẽ sinh lời không?”

“Tôi hoàn toàn chắc chắn.” JunHyung tự tin trả lời. YoSeob trợn tròn mắt. Chẳng phải quán café cậu làm việc nằm ở khu đó sao?

“Nhưng tại sao lại đột ngột như vậy? Tại sao phải mua tất cả cửa hàng ở dãy phố đó?”

“Đừng hỏi tôi tại sao phải làm thế. Chính tôi cũng không hiểu tại sao tất cả các người lại có mặt ở đây.” JunHyung nói rồi nhìn xuống YoSeob. Đôi mắt cậu ngập nước, cậu thật sự không muốn thế này. Cậu nhả cái đó ra và ngả đầu bên đùi JunHyung. Cậu mệt mỏi với trò kịch đời này rồi. YoSeob khẽ khép mắt, bất ngờ cảm thấy bàn tay anh vỗ nhẹ lên đầu cậu. Thật dịu dàng. Đây mới là JunHyung cậu biết. Một JunHyung dịu dàng và tinh tế.

“Cậu! Cậu thật khiếm nhã!”

“Như các vị đã biết, tất cả số tiền do tôi làm ra trong những năm gần đây, đã bao giờ các vị hỏi tôi kiếm được như thế nào? Tại sao đột nhiên các vị phải hoảng hốt như vậy? Đó là bởi, tất cả các người đã bí mật mua dãy cửa hàng ở khu phố bên cạnh và sợ rằng tôi sẽ lật đổ kế hoạch sinh lời khổng lồ của các người?” JunHyung hỏi một cách tự tin.

“Làm… làm sao mà…”

“Giờ thì… tự động rời khỏi đây hay…” Anh không nói hết câu nhưng tất cả các cổ đông đã chạy ra khỏi phòng.

“Còn em, Seobie…” JunHyung cúi xuống thấy YoSeob đã thiêm thiếp ngủ. “Tại sao em phải nói câu đó đến hai lần? Em biết anh không thích thế cơ mà.” Anh nói khẽ và hôn cậu. Anh đỡ cậu từ dưới sàn nhà rồi đặt cậu ngồi trên đùi anh, khuôn mặt cậu áp vào hõm cổ anh. JunHyung ôm chặt YoSeob vào lòng, nhè nhẹ vỗ vai cậu để cậu ngủ ngon hơn. Cậu nhóc trong vô thức ôm lấy anh và ngủ.

“Junnie…” YoSeob lẩm bẩm. Cô thư ký vừa bước vào ngay lập tức há hốc miệng vì cảnh tượng trước mặt. JunHyung không nói tiếng nào, anh đưa ngón trỏ lên miệng ra hiệu cho cô gái giữ im lặng. Cô thư ký hiểu ý anh, đặt tập tài liệu xuống bàn và bước ra ngoài.

JunHyung lấy chiếc áo khoác vắt bên ghế rồi phủ lên cơ thể mỏng manh của YoSeob.

“Đừng nói thế nữa nhé… Anh không hề muốn tổn thương em.” Anh thì thầm.

.

YoSeob thức dậy sau một giấc ngủ dài, cậu phát hiện mình đang nằm trong phòng ngủ chung của hai người.

“Nggh…” Cậu từ từ ngồi dậy và thấy bản thân đang mặc một chiếc áo phông cùng quần vải mềm.

“Em tỉnh rồi hả Seobie?” Tiếng JunHyung cất lên từ phía cửa phòng. YoSeob quay lại nhìn anh. “Seobie… Em vẫn giận anh à?” Anh khẽ hỏi khi tiến lại gần người yêu nhỏ bé đang hờn dỗi. YoSeob hoàn toàn im lặng và phớt lờ anh. “Seobie… Anh xin lỗi mà… Đừng giận anh nữa nhé?” JunHyung hỏi, không tỏ ra giận dữ chút nào. Anh đang cố hết sức để được cậu tha lỗi.

“Đi đi…” YoSeob đẩy JunHyung ra. Anh thở dài đối diện với tấm lưng cậu. Sự im lặng tiếp diễn trong khoảng 5 phút. “Chia tay đi… Em mệt mỏi rồi…”

“C-cái gì?”

“Em cảm thấy mình như một tù nhân bị trói buộc bên anh.” YoSeob vẫn không nhìn vào JunHyung.

“Không.” Anh chỉ nói một tiếng duy nhất.

“Anh à… Tất cả đều đau khổ, Yong phu nhân, và cả em nữa.” Giọng YoSeob run run, nước mắt rớt xuống gò má.

“KHÔNG! Em là của anh! Anh sẽ không bao giờ để em thoát khỏi anh!” JunHyung gầm lên rồi thô bạo hôn YoSeob.

“Ngghn… không… không!” Cậu đẩy anh ra xa nhưng anh đã nhanh chóng nhảy lên người cậu, túm chặt cổ tay cậu.

“Seobie, em đã quên cảm giác sáng nay thế nào rồi huh? Em đang muốn anh tổn thương em huh?” YoSeob nuốt nước bọt khi nhớ lại cách anh đối xử với cậu khi ở công ty vào buổi sáng. Cậu vặn vẹo để thoát khỏi anh nhưng phải nhận lại một cái tát bên gò má. “Seobie, anh dịu dàng với em không có nghĩa là em được phép chống lại anh.” Tay JunHyung trượt vào trong quần YoSeob, anh đẩy đùi vào giữa hai chân cậu, lấy đầu gối cạ vào đũng quần cậu.

“Làm ơn… Hãy chia tay đi… Em mệt mỏi lắm.” YoSeob khóc lóc van nài.

“Không!” Anh kéo tuột quần cậu, đẩy thành viên vào cửa mình nhỏ hẹp chưa có sự chuẩn bị của cậu. Cậu trai đáng thương nằm dưới siết chặt tấm drap giường. Sức lực anh dùng để đưa đẩy vào trong cơ thể yếu ớt kia cũng lớn như cơn thịnh nộ của anh bây giờ.

“Ahhnn… Kh-không… Ngghnn… Dừng-dừng lại… Ahhn…”

“Hãy nói em là của anh! Nói to lên! Nói em không bao giờ muốn rời khỏi anh nữa!” JunHyung gầm gừ khi tàn nhẫn đâm sâu vào trong cậu.

“E-em… ah…” YoSeob chỉ có thể thút thít khóc dưới sự đụng chạm của JunHyung.

“NÓI ĐI!”

“L-làm ơn th-thả em… em ra… AHHNNN!” YoSeob rên rỉ khi anh thúc trúng tuyến tiền liệt của cậu.

“KHÔNG! KHÔNG BAO GIỜ! EM LÀ CỦA ANH!” JunHyung gào lên, điên cuồng đưa đẩy tìm khoái cảm. YoSeob đã chảy máu nhưng anh chẳng hề bận tâm… Đây là lần thứ ba YoSeob nói đến chuyện chia tay và chấm dứt mối quan hệ này. Nhưng sao anh có thể cắt đứt quan hệ khi anh cần cậu đến nhường này?

“Quái… quái vật…” YoSeob nói đứt quãng giữa những tiếng rên.

“Em là người đã khiến anh biến thành quái vật. Seobie em… Thật chặt. Em chặt quá Seobie.” JunHyung rên rỉ và tăng tốc độ thúc vào.

“Mhmm… Ah…” JunHyung bắn ra trong cửa mình của YoSeob. Tinh dịch trắng hòa lẫn với máu đỏ chầm chậm chảy ra từ cái lỗ bị hành hạ nhẫn tâm. Thành viên của JunHyung vẫn ở trong cậu, anh cúi xuống hôn chóp mũi cậu.

“Anh yêu em Seobie, nhưng…” JunHyung ngừng lại một chút, ngắm nhìn thật kĩ cậu trai tội nghiệp đã hoàn toàn tuyệt vọng. “Nhưng khi em là một cậu bé hư, em sẽ phải chịu phạt.” Anh gạt mấy sợi tóc mái ra khỏi đôi mắt đẫm lệ của cậu. “Ngày mai anh sẽ phạt em…”

YoSeob không thể nhìn rõ khuôn mặt JunHyung, tầm nhìn cậu mù mịt bởi nước mắt. Cậu chỉ biết người đàn ông nằm trên người cậu là một con quái vật. Cậu không biết người cậu yêu là ai nữa.

.

Sáng hôm sau,

“Ughh…” YoSeob thức dậy, giật nảy người vì cơn đau nơi vùng kín. Đưa mắt nhìn xuống, cơ thể cậu vẫn không có gì che đậy.

“Seobie em tỉnh rồi?” Nghe thấy giọng nói đáng sợ, YoSeob quay phắt lại nhìn người đàn ông phía sau. “Còn nhớ về hình phạt anh nói hôm qua chứ?” YoSeob trợn tròn đôi mắt. Kh-không… Làm ơn đừng. JunHyung đến gần cậu, hôn cậu thật nhẹ nhàng. Sau đó anh lật úp người cậu xuống giường rồi nhét một vật gì đó vào cái lỗ của cậu.

“Ahhhhh!” YoSeob hét lên.

“Suỵt… Chỉ là một cái nút mông thôi.” JunHyung bình tĩnh nói và nhếch miệng cười.

“N-n-nút m-mông?” YoSeob ngước lên nhìn anh.

“Thêm cái này nữa… Một cái giả dương vật dài 7 inch trong khi em ở nhà đợi anh thì sao nhỉ?” JunHyung cười dâm đãng…

“Kh-không!” YoSeob mở to mắt. Cậu vội vàng lùi lại đến khi va vào đầu giường đau điếng.

“Ahhn…” Cậu rên rỉ khi vật nút mông đang ngọ nguậy và càng lúc càng lấn sâu vào trong nơi nhạy cảm của cậu.

JunHyung biết YoSeob đau khổ nhiều thế nào khi ở bên anh… Nhưng anh yêu cậu bé này… Yêu cậu nhiều đến mức không thể buông tay.

~ THE END ~

Để lại bình luận

4 phản hồi

  1. JuHeHy

     /  05/04/2012

    LOLLLLLLLLLLLLL

    Cuối cùng cũng xong part cuối ;))

    Jun trong này bá đạo qá đ [-( Thật khổ cho Seobbie :((

    Chẹp…

    E ấn tượng qả Bò bắt Xốp quỳ dưới gầm bàn :-ss bỉ qá mức nha Bò :-ss ngược Xốp thấy sợ :-ss

    Hnào trans cái j uke on top đ oppa =)) để tnày mãi tội uke của cta ;;)

    *hôn gió* *bay*~~~

    Đến MyungJong đ oppa xD *bắn tim*~~~

    Trả lời
  2. Kitt Cat

     /  10/04/2012

    Bạn Junnie thật thú tính, nhưng EM THÍCH THẾ
    Nice work oppa ;))

    Trả lời
  3. Jun ka, sao anh ko còng chân bé Seob lại lun cho rùi —

    Trả lời
  4. Shadow In Your Eyes

     /  15/10/2013

    Bò ah, oppa hơi bị qá đág vs em Xốp nhà ta đó nghen~ *cười giả tạo*
    iêu qá cx có thể dẫn tới tình trạg này sao, thật đáng sợ… T^T Bò oppa lm em hết muốn kiếm ck trog tươg lai lun *lau mồ hôi*
    có đc ng` iêu như Bò cũng hay thôy, trừ cái chuyện biến thành beast (for real) khi đề cập tới chuyện ct~ thế mà thật chắc chết ngoẻo từ 3 đời 7 kiếp nào r~
    nhưg mà… anh trans hay qá đi mất~ *qăng tym* kamsa anh đã trans dù dạo nỳ anh cx theo phog trào bỏ bê page ==”
    => 1 câu chốt rất là liên qan :3

    Trả lời

Talk Talk~

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: